Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen Teen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen Teen. Hiển thị tất cả bài đăng

Chuyện tình chim yến làm độc giả rơi lệ

Một tờ báo tại Pháp sau khi mua lại và đăng tải những bức ảnh cảm động về tình yêu sinh tử của một đôi tiểu yến tử đã tiêu thụ hết sạch lượng báo xuất bản trong thời gian ngắn nhất.



Những bức ảnh vô tình được một nhiếp ảnh gia chộp lại trên đường đã tường thuật lại câu chuyện tình li biệt cảm động của đôi chim yến: “cô gái” lúc đó ven theo đường cái, lượn vòng sát mặt đường thì đâm phải một chiếc ô tô đang lao tới. “Cô gái” bị thương, tình hình vô cùng nguy cấp… “Chàng trai” từ đâu bay đến mang thức ăn kiếm được cho “người yêu” như để an ủi “cô ấy”.
Lúc “chàng trai” bay đi kiếm mồi lần nữa trở về thì phát hiện “cô gái” đã chết. “Chàng trai” dường như muốn gọi “cô gái” thức dậy, cố gắng hết sức để gọi “cô gái” dậy. Khi “chàng trai” phát hiện cô gái thật sự đã chết và không thể trở về bên mình, nó đã ngửa mặt lên trời kêu khóc. “Chàng trai” cứ đứng mãi đó bên cạnh “cô gái”, cả thế giới như lắng đọng. “Chàng trai” đau khổ, tuyệt vọng đứng mãi bên xác “người yêu”…
Một câu chuyện tình giản đơn nhường vậy nhưng đã lấy đi nước mắt của hàng vạn công chúng khi chứng kiến nó qua những bức ảnh. Không biết nhiều người có còn cho rằng “động vật không có trí não và tình cảm” hay không?

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy..♥






Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu, nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.

Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.

Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.

Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.

Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm, nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.

Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.

Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.

Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người, và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu

Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm, nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ, họ tin vào lời hứa, họ có những lời ước hẹn, họ đã trưởng thành từ nỗi đau, họ nhận ra sai lầm, họ có một người bạn thật sự, và vì bên họ còn có một tình yêu

Có những cuộc chia tay đơn giản chỉ là không hợp nhau và chỉ mang lại nỗi đau,nhưng nhờ nó mà ta biết được đâu là tình yêu đích thực và chân chính.

Có một bờ vai đơn giản chỉ là một bờ vai của ai đó rất bình thường, nhưng nhờ nó mà ta biết được : khi yếu mềm mình cần lắm sự chở che

Có một nụ hôn chỉ đơn giản là một nụ hôn giữa hai cá thể nhưng khắc sâu trong tim ta: Mối tình đầu chẳng dễ gì mà quên!

Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ, họ tin vào lời hứa, họ có những lời ước hẹn, họ đã trưởng thành từ nỗi đau, họ nhận ra sai lầm, họ có một người bạn thật sự, và vì bên họ còn có một tình yêu

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương ♥

Trò đùa và câu truyện cổ tích của riêng tôi

Vừa đặt “bàn tọa” xuống cái ghế quá đỗi xinh xẻo của quán bún phở, thằng tôi đã “được” một đám “đàn em” lít nhít "hâm mộ", chạy lại tíu tít...
http://api.ning.com/files/ckeSt0hYYtcIn3TUu4DCKTeK3nqDX74AgmfYpNmK1fLJA3ZOrmn2BoBK8rQDL75BUsknWi4knRZARtCc-FUSNIy*JmS9TpG0/anime_0098.jpg
- Đánh giầy hông đại ca?

- Ông anh ơi, đánh giầy nhé!

- Đánh giầy anh nhé, em làm tí xong ngay!

- Đánh giầy cho em với anh ơi!

- Đại ca đánh giầy đê!

…vân vân và vân vân.

Cái thời buổi người khôn của khó nó vậy đấy. Chả thế mà “yêu nữ” của tôi hay đùa “một mật chín ruồi”. Hi hi, lúc này tôi quả là một giọt mật. Tự nhiên nổi hứng trêu đùa lũ trẻ.

- Úi giời, thế các chú không thấy giầy anh sang bóng như gương thế kia à? Ruồi đậu vào trượt ngã gẫy chân chứ chả chơi!

Tôi tếu táo pha trò bằng cái câu quen thuộc mà anh chàng nào khoe giầy bóng lộn cũng nói. Yêu nữ thì tủm tỉm cười.

- Chị cho anh tiền đánh giầy nhé! – Một cậu bé láu lỉnh chêm vào.

- Chị cho đánh cả mười đôi ấy chứ lị! Nhưng mà hôm nay giầy anh sạch rồi, hôm nào bẩn sẽ gọi các chú em nhé. Thôi đi đi cho anh chị nạp năng lượng cái đã.
Buổi sáng trôi qua rộn ràng như thế đấy.

Vài hôm sau…
- A! Đại ca đây rồi! Hôm nay giầy bẩn rồi nhé! Đánh giầy thôi đại ca ơi!

Vẫn cậu bé láu lỉnh hôm trước. Chà, nó nhớ dai thật. Nhưng trước nay yêu nữ vẫn đánh giầy cho tôi, và tôi yêu cái điều đó ở nàng. Tôi biết hôm nay sao nàng cũng sẽ làm cho đôi giầy tôi bóng nhoáng lên. Thế thì đành phải từ chối cu cậu thôi.

- Hôm nay không đánh được.

- Vì sao đại ca? Giầy đại ca chả đầy bụi rồi còn gì?

- Hôm nay… chân anh… hôi lắm, không thể cởi giày ra được. Anh nói nhỏ chú nghe thôi đấy, không người khác biết ngại lắm!

- Ha ha ha! Anh này tếu thật!

Thằng bé phá lên cười rồi lè lưỡi trêu tôi. Biết không ăn thua gì, nó quay sang gạ gẫm các “đại ca” khác.
….
- Đại ca, đại ca! Đánh giầy chứ đại ca?

- Ơ! Lại là chú à?

- Hì, em chờ mãi mới thấy đại ca quay lại. Hôm nay không đi cùng chị, đại ca đánh giầy nhé!
- Hôm nay cũng không được chú ạ.

????…
- Hôm nay… anh đi… tất rách!
- Đại ca cứ đùa.

- Thật đấy. Thôi, anh hứa hôm khác, kiểu gì cũng gọi chú, được chưa? Kìa, có khách gọi kìa.
Thằng bé nhanh nhảu chạy đi rồi, tôi thở dài đánh thượt. Thực ra hôm nay tôi chả có tâm trạng nào mà để tâm đến giày với dép cả. Công việc căng thẳng và chiến tranh lạnh với yêu nữ khiến tôi mệt và ngán ngẩm. Tuy nhiên câu chuyện với cậu bé đánh giầy đã là tôi vui lên đôi chút.
….
- Chào đại ca và tỉ tỉ. Hôm nay thì nhất định phải đánh giày rồi!

Nó cười miệng rộng ngoác đến mang tai. Cái thằng… Hơn một tháng rồi tôi mới quay lai cái quán ấy. Bây giờ mọi chuyện của tôi đã ổn hơn. Công việc được thu xếp suôn sẻ. Tôi và yêu nữ lên kế hoạch góp gạo thổi cơm chung vào tháng sau. Cuộc đời lại tươi đẹp như cái cười ngoác miệng của cậu bé đánh giầy.

- Đây, chú đánh cho anh, rồi sang đánh cả cho chị nhé. Khuyến mại đánh một tặng một nhỉ?

- Hì, em khuyến mãi đánh một tặng hai, tính tiền bốn nhé! – Nó lanh chanh “đáp trả”.

- Thôi, em không đánh đâu, kì chết. – Yêu nữ thỏ thẻ.

- Cứ để cho chú nhóc đánh cho đã tay. Không sao đâu.

- Này, chú có thích đi làm cho doanh nghiệp không? – Quay sang thằng bé đánh giầy tôi hỏi. Lúc ấy trong đầu tôi bỗng nảy ra ý tưởng muốn thay đổi cuộc sống của em. Khi hạnh phúc, sao người ta rộng lượng và nhân hậu lạ thế đấy!

- Có chứ, nhưng chả đâu họ nhận người không có tay nghề như em đâu đại ca ạ.

- Anh nhận, chú có làm không? Anh sẽ cho chú học nghề rồi đi làm.

- Ơ… đại ca… đại ca cứ đùa em?

- Chả nhẽ lại đùa à? Em yêu nhỉ? – Tôi cười nói với yêu nữ.

- Ừ, anh ấy nói thật đấy! Em có muốn làm không? Làm lao động ngành điện nhé! – nàng cười, mắt long lanh ủng hộ tôi và khuyến khích thằng bé.

- Ôi! Vậy thì còn gì bằng! Nhưng phải bắt đầu thế nào đại ca? Em chả biết gì đâu ạ…

- Không sao, anh đã bảo là sẽ cho học mà. Thế này nhé…
….
Theo lời tôi, Nam, tên cậu bé đánh giầy, tham gia vào khóa học nghề sửa chữa điện vào buổi tối. Ban ngày em vẫn đi đánh giầy kiếm sống. Việc học bước đầu khá khó khăn với một cậu bé vốn không quen cuộc sống đèn sách đôi lần làm em, thậm chí cả tôi, nản chí. Tuy nhiên, với sự động viên của yêu nữ, giờ là vợ tôi (vẫn là nàng), Nam vẫn gắng đến lớp. Mọi chuyện mới chỉ là bắt đầu…
..Và nhiều điều vẫn còn ở phía trước. Nhưng đôi khi người ta cũng nên tin và hi vọng vào một cái kết có hậu chứ nhỉ. Bởi cuộc sống vẫn thật đẹp cơ mà. Riêng tôi, có lẽ là đó là một niềm hạnh phúc nho nhỏ khi được san sẻ và (biết đâu đấy) đã nhen nhóm được một ngọn lửa ước mơ trong cuộc đời này.

Đồ Tồi Tôi Yêu Anh

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj_MpvYAErMMXJXL9g21f7ssPMDJZNhqiPbqVijtwcpHXWHmi1iSlw7B0VixzkY_3YG00hEMYkCvhuMP1Z8IywPLDjVKjRmfNllevbgFrzx23NiuyQTrgD_XcbdzOqCRdFcAGt-ZIjfdPI/s400/19211266026090.jpg

nội dung: đọc đi thì biết

tập 1

tập 2

tập 3

tập 4

tập 5

tập 6

( the end)

Xin Lỗi Sau Này Có Tiền........Anh Sẽ Mua Cho Em

Mua cho e con gấu kia đi a. Con kia kìa...

Vừa nói con bé vừa dướn ng lên chỉ vào con gấu to nhất đc đăt trong cùg. Con gấu rất to, phảj gần bằng một ng. Trông cũg khá đep...

- A làm gì có tiền. To lắm, chắc là đắt. Sinh viên nghèo a kiếm đâu ra...


Chàng trai nói với cô bé vẻ chán chán và xấu hổ nữa.

- Mua cho e đi a, a chẳng bao giờ tặng e cái gì to tát vậy. E thích con gấu ấy. . .

- Nhưg anh nói thật mà. A xjn lỗj. Sau này có tjền rồj a tặng e đc ko ??

- Nhưng e muốn bây gjờ mà.
- ...

Ừ, rồi a mua đc ko ??

. . . . . . . . . . . . . . . . . . .


- A ơj,chjều nay đj chơj đc ko

- A bận rồj. Khj khác đc ko ?
- ừ
. . . . .

- A ơi, hôm nay đi cắm trại, a đi ko?

- a ko đi đâu.a có việc...
. . . . . . . . . . . . . . . .

- Sao cả tháng nay a ko đi chơi với e. A tránh e à?

Con bé tức tối hỏi...

- ko! Anh bận thật.,

- A bận gì? Bận gì mà lắm thế? Bận tới nỗi ko dành đc 30p cho e à?

- A xin lỗi...

- Rồi a trễ hẹn, thất hứa ,a hứa mấy lần nhưng a chẳg tới là sao. Em cứ phải chờ đợi a là sao ?

Em ko chịu được đâu..

A đã ko cho e đc bất cứ thứ gì lại còn tránh mặt e... A quá đáng lắm

Và con bé bỏ đi ,vội vàng. Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa gần hè...

Tối đó con bé nt : " e muon chia tay"

" sao the, a xin loi e roi ma. e gian a a"

"e cam thay het tinh cam roi. ko y a nua. voi lai e can nhieu hon nhung gi a co the cho e. quyet dinh vay di. chja tay"

...

"uk"

. . .

Và chja tay, con bé bắt đầu quen roj` yêu mot ng khac qua su gioi thieu cua ban no. thi thoang no co gap lai ng y cũ. Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước tiếp...

Có lần nó nhìn ng y cũ của mình đang nhễ nhại mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông khách nhất. Nó tự nhủ : đi làm kiếm tiền à. Chắc là nợ tiền nhà...

2 tháng. Nó đã có người y mới đc 2 tháng, cũng đồng nghĩa với việc chia tay ny cũ 1 khoảng thời gian gần như vậy


Máy đt có tn


"Em ra ngoaj dc ko?"

" Đang mưa. A tjm gap lam gj"

" em ra cog thoj. A co thu muon dua cho e"

Nó với cái ô, rồi lật đật ra cổng...

- A tặng e .Như a đã hứa. Món quà cuối cùng

Nó lặng. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Ny nó ướt sũng trong mưa, nhưng con gấu thì đc bọc kín lại trong giấy bóng..

- A đã hứa tặng e, khi nào a đủ tiền, gjờ a mới có đủ... Tặng muộn 1 tí. E sống hp nhá

Nó cầm con gấu to. Nặng trịck ko biết vì nc mưa hay vì cái gì nữa. Nó đứng lặng đi nhìn ng yêu cũ của no đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái. Thì ra ny nó ko đi chơi với nó vì a đi làm thêm. Và a đi làm thêm là vì nó, vì sự ích kỷ, ngu xuẩn của nó.



Người yêu nó đã buông tay nó thế đấy, ko níu giữ điều gì, chỉ duy nhất đã thực hiện 1 lời hứa với nó.

"Anh sẽ mua tặng e khi a có đủ tiền..."


Nó khóc... Giữa con mưa cuối cùng mà nhữg giọt nc mưa kia nó biết rằng ko bao giờ nó tìm lại đc nữa...

Chia tay có phải là chấm dứt tất cả






Có rất nhiều lý do để yêu 1 người......

Cũng có nhiều lý do để chia tay 1 người..........

Trong đó có cái lý do là.....quá yêu...........

Ừh thì.........cuộc sống có nhiều điều ko thể biết hết được.........

Quá yêu 1 người nên cần phải.....chia tay.....

Quá yêu 1 người nên cần sự dừng lại........

Quá yêu 1 người nên cần sự chấm dứt.......

Tại sao lại không nói ra được tất cả ?

Vì sợ.....

Sợ 1 dấu chấm lửng từ người ấy sẽ làm vỡ 1 cái j đó......

.... Chia tay .... Đau .... Tim đau lắm

....

.........
...................

Chia tay có phải là kết thúc tất cả ?

Có lẽ không còn đi chung một con đường...

Có lẽ không còn bên nhau sẻ chia bất cứ lúc nào...

Có lẽ không còn tựa vai nhau khi buồn...

Có lẽ không còn siết chặt tay nhau trên đường đời...

Có lẽ không còn chung một tương lai, mơ về một mái ấm...

Yêu một người là chấp nhận buông tay người ấy ra khi người ấy muốn nắm chặt lấy một bàn tay khác..

.. Và có lẽ ....

Thời gian
Trôi quá chậm đối với ai đang chờ đợi
Trôi quá nhanh đối với ai sợ hãi
Quá dài đối với ai phiền não
Quá ngắn đối với ai hân hoan
Nhưng đối với kẻ đang yêu,
Thời gian là vĩnh cửu


Cô Bạn Tv

Cuộc Sống Của My Tại Căn Nhà Mới Dọn Đến Ở Uk Khá Vui Vẻ, Mọi Người Share Cho Nhau Mọi Thứ, Giúp Đỡ Nhau Không Ngần Ngại… À, Trừ Một Người. Là Khánh - Cậu Ta Đang Hoàn Thành Nốt A-level Như My, Nhưng Không Học Cùng Trường.
- Vậy là từ mai cháu sẽ đi hả?

- Dạ vâng, cháu sẽ thuê nhà cùng với một bạn du học sinh nữa. Nhà gần trường, mà lại rất rẻ ạ.

- Ừ, vậy cũng được. Thi thoảng có việc ra đây thì ghé vào đây chơi nhé.

- Vâng ạ. Rất cảm ơn bác trong thời gian qua đã coi cháu như người trong nhà.

- Tiếng Anh của cháu rất tốt. Cứ tiếp tục chăm chỉ như thế bác tin cháu sẽ thành công! - Mrs Janice cười và giơ ngón tay cái lên.

- Cám ơn bác, bây giờ cháu đi xếp lại đồ một chút ạ

- Ừ, tối nay bác sẽ làm một “farewell party” cho Amy!

My cười và đi lên phòng, ngó qua lap. Cái Giang - đứa bạn mới sang UK và sắp thuê nhà cùng nó - đã buzz từ lúc nào:

Jillie_gn: Tối mai tao mới dọn đến nhé

Amy_able: Uhm, tao đã confirm lại với chủ nhà rồi. Ông ta khá thân thiện, còn bảo là “du học sinh thì tôi lấy rẻ mà”, 40 bảng một tuần là quá hời rồi còn gì, chưa kể tiền điện nước.

Jillie_gn: Bravo!

Amy_able: Ừ, hí hí. Tao xem quảng cáo khu này ở trường mà, xung quanh đấy cũng toàn du học sinh ở thôi. “Môi trường học tập” tốt quá còn gì nữa (laugh)

Jillie_gn: Thực ra ở nhà chú tao cũng tốt, nhưng mà xa quá, bất tiện. Nhà thuê giá rẻ, lại gần trường thì tội gì không ở, hehe

Amy_able: Gớm, nhà mày giàu thế ở đâu chả được. Tao ở host cũng tốt thôi, thi thoảng còn được gia đình họ cho đi picnic cùng… Nhưng mà cũng mất tự do, với cả tao lười không làm việc nhà cho họ nên tiền ở đắt gấp đôi so với đi thuê, hic.

Jillie_gn: Rồi. Từ mai chúng ta sẽ là room-mate, he he.

***

- Nhanh lên Amy, taxi đến rồi này! - Mrs Janice gọi to.

- Vâng ạ, vali nặng quá. Cháu chào bác, cháu đi đây ạ.

- Ừ, bác cũng biết địa chỉ nhà cháu thuê rồi, nếu có dịp bác sẽ qua. Goodbye my little Vietnamese girl!

Bánh xe taxi lăn nhanh, My ngồi trên xe và nghĩ mông lung. Nó chợt nhớ những bữa ăn bác Janice nấu, những hôm rỗi rãi ngồi chơi với bé Alice yêu ơi là yêu, nụ cười thân thiện của những con người xứ lạ đối với một con bé du học sinh như nó. Host family cho nó cảm giác của gia đình, của ấm áp. Nó cũng đã suy nghĩ rất nhiều, về những thuận lợi, về mặt kinh tế, về con bạn thân… mới quyết định chuyển sang thuê nhà. Từ nay hai đứa sẽ phải dựa vào nhau mà sống và học ở cái xứ sở sương mù này…

Làm xong thủ tục thuê nhà với ông chủ nhà, My đứng ngắm căn phòng mà nó sắp ở. Ngôi nhà có hai tầng, tầng trên có hai người bạn Trung Quốc đang thuê, cầu thang giữa hai tầng cũng khá tách biệt. Tầng dưới gồm một phòng ngủ đôi bé bé, một phòng bếp liền với toilet. Uhm, not bad - nó nghĩ. Nó mở khoá vào phòng, bất chợt thấy một cái thùng cáctông nhỏ trước cửa. “For Amy - my little Vietnamese girl. Good luck!” Mrs Janice! My thầm reo lên và mở thùng ra. Một cái TV! Chính là cái TV trong phòng My hồi còn ở nhà bác Janice, nhỏ và cũ nhưng vẫn còn xem tốt, thậm chí nó vẫn còn thấy chữ “Amy” bé tẹo viết bằng bút chì ở trên nóc, hì. Một niềm vui ấm áp lan toả trong lòng nó. “Hi telly!” - My thì thầm - “From now you’ll be my lucky charm.” Nó ôm “em” TV vào phòng, loay hoay một lúc với ổ điện và ăng ten rồi ấn Power. Baby TV, haha. Chào mừng mày đến với một cuộc sống mới, đầy thú vị và bất ngờ, My ạ...

***

Đã 3 tuần từ ngày hai đứa ở nhà mới. My vẫn ôm lấy cái TV theo thói quen, hàng sáng bấm ngẫu nhiên remote, xem kênh nào hiện ra và dự đoán về ngày hôm đó của mình. Cái Giang mới sang, sau nó một năm, nên rất bận bịu với chuyện học hành, và cũng không thích xem tivi lắm.



Nhưng tối tối Giang vẫn ngồi buôn chuỵên với My, có hôm còn gọi cả hai bạn gái Trung Quốc xinh xẻo xuống làm một slumber party vui nổ trời nữa. Thỉnh thoảng, Mark - cậu bạn “hot boy” học cùng lớp và có để ý My - còn đến nhà chơi, dù sau đó hầu hết là My ngồi xem tivi hoặc chat, để mặc cậu ta cho Giang ngồi tiếp chuyện (!) Cuộc sống khá vui và “multicultural”, mọi người share cho nhau mọi thứ, giúp đỡ nhau không ngần ngại… À, trừ một người. Là Khánh - cậu bạn du học sinh đang hoàn thành nốt A-level như My, nhưng không học cùng trường. Khánh cũng thuê nhà cách đó không xa, đôi khi đạp xe qua chỗ chợ gần nhà My để mua thức ăn và đồ dùng lặt vặt. Cậu ta có biết My và Giang, tất nhiên, vì ba đứa là những người Việt Nam duy nhất ở khu này. Nhưng gần như cả ba chưa bao giờ nói chuyện, nhìn thấy My là cậu ta chỉ nheo mắt lại nhìn và vênh mặt lên đi thẳng, xí!

***

My xách túi vải đựng thức ăn, vừa đi trên đường vừa nhẩm tính. Nó và Giang cực kì cố gắng tiết kiệm, chi tiêu dè xẻn hết mức có thể, nhưng ăn mì gói và bánh mì mãi thì không đủ sức khoẻ để học. Thế nên hai đứa đành phải mua gạo Việt từ khu Hackney về, rồi hằng tuần đi siêu thị mua thịt thà rau củ về nấu nhanh. Giá cả đắt đỏ, Chủ Nhật hai đứa phải đi rửa bát và phụ việc tại một quán người Việt thì mới tạm đủ… Bỗng My thấy bóng người quen quen. Là Khánh, đang lúi húi với cái xe đạp.

- Thủng lốp à? Thế thì tự sửa làm sao được?

Khánh ngước lên nhìn My 3 giây, rồi cúi xuống và nói lạnh te:

- Kệ tôi.

- À, không đem tiền chứ gì. Trông cậu không phải là vừa đi học hay đi chợ về.

- Thì sao?

- Tớ sẽ cho mượn tiền đi sửa xe. Nhà gần nhau rồi, không ngại gì hết, không được từ chối.

Nói xong, My nhanh chóng bắt Khánh xách hộ cái túi, rồi dắt xe Khánh đến một cửa hàng xe đạp cũ. Trong lúc chờ sửa, My và Khánh ngồi ở ghế đá vườn hoa công cộng ngay đối diện.

- Sao cậu lại giúp tôi? - Khánh thủng thẳng nói.

- Vì cả hai ta đều là người Việt.

Im lặng.

- Khánh có đói không? Tớ có đồ ăn trong túi đấy.

- Không. Cậu đói thì cứ ăn đi, tôi không đói.

- Sao Khánh cứ “cậu cậu tôi tôi” thế nhỉ? Nếu không tìm được từ xưng hô thì nói bằng Tiếng Anh cũng được.

- Tôi thích vậy. Và tôi muốn nói chuyện bằng Tiếng Việt. Lâu lắm rồi tôi không gặp học sinh Việt nào nói nhiều như cậu. Họ chỉ im lặng, hoặc có nói là nói bằng Tiếng Anh.

- Ừ, tuỳ Khánh vậy.

Im lặng.

- Ngoài “cả hai ta đều là người Việt” ra thì cậu còn lí do gì để giúp tôi không?

- À có. Sáng nay tớ bật TV, kiểu random ấy…

- Chả liên quan.

- Và tớ thấy một phim trên Cartoon Network, có cảnh một thằng bé đi xe đạp. Vì thế tớ nghĩ hôm nay chắc tớ cũng sẽ gặp một cái gì đó tương tự, nhưng không nghĩ lại là cậu.

- Hmm. Họ sửa xong rồi kìa, đi thôi.

Khánh đèo My về đến nhà. Có tiếng Mark cười to với Giang ở bên trong. Khánh nhíu mày, nói lời cảm ơn rồi đi. My chỉ kịp hét to nick Yahoo của nó, và nhìn thấy cái gật đầu khẽ của Khánh trong màn sương mờ mờ buổi chiều hôm.

***

Ken_nguyen: Sao dậy sớm vậy? Đêm qua cũng onl muộn nữa.

Amy_able: Toàn thế mà. Thói quen (smile)

Ken_nguyen: Như kiểu bật TV random ấy hả?

Amy_able: Hì.

Ken_nguyen: Thế sáng nay là kênh gì?

Amy_able: Comedy Central.

Ken_nguyen: Như vậy ngày hôm nay sẽ rất vui vẻ đấy. Tôi đoán đúng không?

Amy_able: Chắc thế. Còn cậu, đã thử chưa?

Ken_nguyen: Xem nào… Disney Channel. Tôi chịu, không đoán được.

Amy_able: Hmm. Có lẽ là hôm nay cậu sẽ phải mua một con Mickey tặng tớ (laugh)

Ken_nguyen: … Đi đây. [out]

My ôm laptop và đống folder, đi bộ đến trường. Trường của nó là một khối những viên gạch đỏ đã thấm màu thời gian, cổ kính và im lặng, nằm giữa những bãi cỏ xanh mướt xung quanh. Nó có cảm giác như đang đi trong một công viên hoặc vườn bách thảo nào đó vậy.

- My!

- Ơ, Khánh. Sao giờ này cậu vẫn còn ở đây?

- Hôm nay tôi chỉ cần làm ở phòng lab, ca 10 rưỡi. Đạp xe một vòng chơi thôi.

- Cậu rỗi việc nhỉ.

Khánh (lại) nhíu mày, rồi móc trong túi áo khoác ra, đưa cho My một cái móc chìa khoá hình chuột Mickey.

- Này.

- Ôi, lúc nãy My chỉ nói đùa vậy thôi mà.

- Cầm đi. Nó bằng giá tiền sửa xe đạp hôm nọ, cậu không phải áy náy. Thôi, tôi đi đây có việc. Cậu đi học đi.

Khánh nói nhanh một chuỗi những câu cụt lủn, rồi đạp xe đi như thường lệ. Vẫn còn đang ngỡ ngàng với cái móc khoá trong tay, My gọi với theo:

- Cậu tặng tôi cái này chỉ để trả nợ thôi à ?

***

- Tao bắt đầu thích cái trò “TV random” này của mày rồi đấy My ạ. Hôm nay cho tao bật tivi nhé.

- Ừ. Hehe, Fashion TV à?

- Xồi ôi đúng ý tao. Tao đang định sẽ… đan len My ạ.

- Ặc! Con có nghe lộn không vậy trời! Tiểu thư Jillie bây giờ học đan len!

- Hey, shut up! - Giang cười ngượng. Sáng nay mày được nghỉ, đi mua len về hộ tao. Mua ít thôi, loại rẻ rẻ ấy, để tập dần.

Trời bắt đầu chuyển mùa đông. Cái lạnh nơi đây khác với cái rét buốt ở Hà Nội, nó không thấu đến tận da thịt mà nhẹ nhàng thấm qua những lớp sương mù. My phải mặc cái áo khoác dày sụ mẹ nó nhét vào vali trước khi bay sang đây. Nó bỏ mấy cuộn len nhỏ vào balô, kéo khoá lại, mỉm cười khi thấy con Mickey treo toòng teng ở khoá cặp, rồi đi về nhà. Sau cả tối search trên Youtube thì Giang cũng mò xong cách đan trơn. Dạo này Giang có vẻ yêu đời phấn chấn hẳn lên, vừa ngồi đan vừa hát vang nhà, nhầm, vang phòng. Giọng Giang thanh và cao, My vặn nhỏ volume MTV đi để nghe Giang hát cho ấm lòng.

Kì nghỉ đông đã đến. Giang bay về nhà, còn My ở lại vì vừa về ba tháng hè rồi. Một hôm đến thư viện trường, nó gặp Mark. Cậu ta đeo một cái khăn màu vàng điểm ít trắng, đường đan hơi vụng, tổng thể là rất xấu. Không ngờ gu thẩm mĩ của cậu ta tồi thế, chẹp. Khoan đã, nhìn nó rất quen…

- Mark! Khăn này của Jill đúng không?

- Uh. Jill tặng tớ trước khi về Việt Nam.

- Quái, sao nó không bảo gì tớ?

- Thực ra tớ nhận thì cứ nhận thôi, nhưng giá mà cái khăn này là của Amy đan thì tốt biết mấy, nhỉ?

Mark nháy mắt đầy ẩn ý và nở nụ cười “hot boy” của cậu ta. My nhíu mày và bỏ đi.

***

Những hôm được nghỉ buổi sáng, nó không ở nhà xem tivi và ngồi chat chit nữa. Thay vào đó, nó dậy sớm, đem chỗ len trắng thừa của Giang ra công viên ngồi đan. Đương nhiên là không phải cho Mark. Chỉ là tự dưng nó thích. Mấy cụ già trong công viên ngồi nhìn nó, cười và gật đầu, vẻ “good job”. Thỉnh thoảng có mấy đứa bé ra nghịch que đan của nó, ríu rít nói một hồi rồi chạy biến. Thực ra mẹ nó đã dạy đan len hồi mới sang đây lần đầu, cộng cả nấu ăn và các việc “nữ công gia chánh” khác, nên khăn của nó nhìn có vẻ… tươm hơn của Giang, hee hee. Chiếc khăn hoàn tất trong khoảng hơn một tuần. Trắng và sáng, đơn giản và ấm áp.

Đã ba tuần My ở nhà một mình, nên cũng đâm… lười. Quần áo bẩn chất đống, lại toàn quần áo mùa đông nên ngại giặt, nó nghĩ bụng, mang ra tiệm giặt là cho nhanh. Bây giờ ngâm tay vào nước rồi lại ốm, mà giặt tay thì đến bao giờ mới xong. Thế là khoác áo, xỏ đôi bốt và quàng chiếc khăn trắng hand-made, My vác bọc quần áo ra tiệm giặt là. Lúc ngồi chờ, nó tranh thủ làm nốt bản report. Thi thoảng nó ngó qua YM, dạo này không thấy Khánh online, có lẽ cậu ta bận hoặc để invi. Mải miết, lúc nó ngó xuống góc màn hình nhìn giờ thì đã gần đến giờ hẹn với professor. Cuống cuồng cất lap, My lấy quần áo trong máy giặt xếp vào túi, trả tiền rồi vội vàng chạy.




- My boy! Cháu có đem vài con tem Việt Nam cho ta không?

- Dạ đây ạ. - Khánh cười nhẹ và đặt cái phong bì lên quầy. Nó chợt nhìn thấy một vật trăng trắng ở sau lưng ông chủ tiệm giặt là.

***

- Mark, làm gì ở trước cửa nhà tớ thế?

- Ah. Amy đi chơi với tớ nhé. Hôm nay là ngày cuối của kì nghỉ rồi.

- Ơ, nhưng…

- Oh come on! Một ngày thôi mà, không có Jill, cậu ngại gì chứ?

- Không phải vậy, mà là tớ…

- Hôm nay Amy có hẹn đi chơi với tôi rồi. - Tiếng Khánh vang lên, ngắn và dứt khoát.

Nụ cười của Mark tắt ngấm:

- Cậu là…

- Ken, Abacus School. Còn gì để hỏi nữa không? Trễ giờ của bọn tôi rồi.

- Nope. Hai người đi đi…

Khánh đèo My đến công viên. Cậu bạn chọn đúng chiếc ghế đá mà My hay ngồi để đan len. My thoáng cười thầm, rồi lại xịu mặt khi nhớ đến cái khăn mà nó cũng chẳng nhớ đã làm mất ở đâu.

- Cám ơn cậu. Không hẳn là tớ không thích Mark. Cậu ta tốt bụng, sôi nổi và khá xởi lởi. Nhưng tính cách của cậu ta… Có lẽ Mark hợp với Giang hơn.

- Tôi thì ghét cậu ta. - Khánh vừa nói vừa nghịch con Mickey trên balô của My.

- Tại sao?

- Nhiều lí do. Bây giờ cũng chưa phải lúc nói.

- Whatever. Lúc nãy Khánh qua nhà tớ làm gì?

- “Rủ Amy đi chơi.” - Khánh nhại lời Mark, làm My phì cười.

- Oops, vậy thì xin lỗi nhé. Hôm nay tớ có hẹn với một người rồi. - My giở giọng “tiểu thư e ấp”.

- Sặc. Stop ngay cho tôi nhờ.

Khánh cười phá lên - tiếng cười đầu tiên của Khánh mà My nghe thấy từ lúc quen nhau đến giờ. My ngạc nhiên, ngẩn ra, tủm tỉm nhìn Khánh - lúc này đã giả vờ quay mặt ra chỗ khác. Cả hai lại im lặng. Rồi Khánh rút trong cặp ra một cái khăn màu trắng, quấn quanh cổ.

- Ơ, cái gì thế này?

- Cậu chưa nhìn thấy khăn quàng cổ bao giờ à?

- Không, ý tớ là.. cậu lấy nó ở đâu?

- Một người đan tặng tôi.

- Trông nó giống cái khăn mà tớ đã làm mất lắm. Cho tớ mượn xem một lát đi.

- Không được. Một khi nó đã ở trên cổ tôi rồi, là tôi không đưa cho ai hết.

- Ai đan tặng cậu?

- Một cô bạn dễ thương. Dễ thương hơn cậu là cái chắc.

My cúi xuống cười ngượng nghịu. Giờ nó đã biết, cái xe đạp dựng chỏng chơ ở công viên những hôm nó đến ngồi đan len là của ai.

- Đồ vô duyên. Tôi nói cậu hay sao mà cậu cười?

- Ừ, tớ là một con bé vô duyên đấy. Còn hơn là một người đi nhìn trộm người ta, lấy trộm khăn của người ta, rồi còn… khen trộm người ta nữa.

- Xì. Đấy đâu phải khen trộm. Mà sao cậu biết chắc là khăn của cậu mà nói thế?

- Đây này, chữ “Amy” tớ thêu ở đây này. Đó, đã biết trước sẽ có người “ăn trộm” nên phải đóng dấu bản quyền như thế, he he.

- Amy…

- Sao?

- Cậu biết tại sao tôi ghét Mark không?

- …

- Hồi trước tôi ghét nó là vì nó hay đến nhà cậu chơi.

- Còn bây giờ?

- Tôi, à không, Khánh ghét nó. Vì nó biết cách bày tỏ tình cảm với My.

***

- Amy…

- Sao hôm nay lại cứ gọi My là Amy thế?

- Sáng nay Khánh bật TV random. Smile TV.

- …

- Nên Khánh mới đến nhà My. Vì Khánh nghĩ hôm nay mình sẽ được nhìn cậu cười, như lúc này này.

- Thế Khánh biết sáng nay My bật được kênh nào không? Playboy TV, ha ha ha…

My cười vang và định bỏ chạy. Nhưng mà đâu có được, vì chiếc khăn trắng đã quàng chặt cổ nó vào cổ Khánh mất rồi! Từ trên cao, một tia nắng nhỏ len lỏi qua màn sương, soi sáng hai nụ cười rạng rỡ.

Cha, con và 1 bát mì tôm!!!!

Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh..

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: “Cho hai bát mì bò!”, cậu nói to. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra thì tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.
http://image.tin247.com/vtc/090221112733-381-455.jpg

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”. Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, mà cứ im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò thực ra cũng có chất lắm đấy”.

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thịt bò.” Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”. Cậu con trai cười cười, không hỏi gì thêm.

Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa. Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏ quán. Mãi khi cậu Trương đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra, đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, Tôi, bà chủ, và cả cậu Trương chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.

Tiểu Thư Nổi Loạn (Complete)


Thể loại : Hài hước + Hành động + lãng mạn
Cảnh báo :

Truyện này được tớ nảy hứng viết từ một hôm cãi nhau với phụ thân đại nhân ! Chả là mấy khi thằng bạn nối khố mời đi chè chén môt bữa nhân dịp nó cưa đổ được 1 em xinh như mộng . Hỡi ôi !!! Dù có dùng hết mọi cách năn nỉ lẫn trổ tài hùng biện . Phụ thân vẫn phán một câu gọn nhẹ :

- Con gái không được đi chơi tối !!!

Đêm hôm ấy tớ uất ức tới không ngủ nổi . Vì chả mấy khi cái thằng nổi tiếng keo nặng kẹo này chịu bỏ tiền ra khao quân đãi tướng !! Nghĩ đến cảnh bọn chiến hữu đang mải mê đánh chén mà lòng đau như cắt . Nước mắt đầm đìa ...

Suy đi ngẫm lại mới nhận ra bản thân chưa bao giờ dám trái lời cha mẹ . Biết làm sao được khi đã từng này tuổi đầu mà muốn ăn một bát phở , uống một cốc nước mía cũng phải ngửa tay xin tiền ...

Tiểu Thư Nổi Loạn chính là tiếng lòng của tớ . Muốn đập phá ! Muốn gạt bỏ tất cả ! Tài cán chẳng bao nhiêu nhưng cũng xin múa rìu qua mắt lâm tặc . Mọi người xem fic nếu thấy tâm đắc thì tặng keng ! Thấy hay thì thank ! Còn nếu thấy dở cũng đừng ném đá !!!


nguồn: 2t
tác giả : vohinhnhubongtoi



Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!



Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!
Tác giả : caycodai
Nguồn : HHT

Tình trạng: complete

----------------------------------------------
[Lời mở: Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi. Bất kì ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích kỉ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho anh, lần này em nhé!]




Tôi - một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc. Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20 tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.




ĐỌC ONLINE


ko tin mình đã ngồi gần 3 tiếng đồng hồ vừa đọc vừa post truyện này đã lâu lắm rùi ko đọc truyện chữ

Hợp đồng yêu... !!!!!!

Tác giả : Shell ( Gấu )

Tên fic : Hợp đồng yêu
Nguồn: H2T

Thể loại : Hài ( lúc đầu thôi ), từ từ về sau sẽ lấy nước mắt các bác 1 tí. Nhưng chung quy là truyện tình cảm

Tình trạng : Composing

Rating : 16+


khuyến cáo vì nó là truyện chữ nên từ từ mà đọc đọc thong thã chậm rãi có thời gian nghĩ đọc liên tục đeo kính lun đó nghen ^^

link down
online

Bánh Gấu


Bánh Gấu

* Tác giả: Bin_lum * Nguồn: DAN

Câu chuyện mở đầu từ năm 1997... Tại nhà trẻ Hoa Súng BKA... phòng học số 1408... Có một trận chiến sinh tử đã xảy ra...

_ Bánh gấu.... bánh gấu....

_ Bánh gấu ... bánh gấu....

Hai đấu thủ của chúng ta... một nam một nữ... Và đều là ba tuổi... đang giật gói bánh gấu duy nhất và cuối cùng với vẻ quyết chiến quyết thắng... Bé gái tên Hin... Biệt Danh bánh gấu... Bé trai tên hok bik và hok nhớ... biệt danh Đầu Gấu....

Hự... hự.....

Sau một hồi giằng co kịch liệt.... Kịch tính kết thúc trong chớp mắt khi Gói bánh gấu bị xé toang.... các bánh gấu rơi lả tả một cách nhẹ nhàng xuống nền đất... Ngay lúc ấy... cô giáo nhẹ nhàng mang ra cho hai bé thêm... 2 gói bánh nữa....

_ Ăn thi chứ....

Hin hếch mũi nhìn đối thủ... thằng này thì đang tiếp tục mần túi bánh tìm đường mở với vẻ vô vọng...

_ Ngươi ăn nhanh bằng ta sao??? hứ....

_ Thi đi thì biết....

_ Khoan đã... ta chưa mở túi bánh xong.... thế mi tính sẽ có cái gì nếu mi or ta thua...

_ Ờ hớ... ta quên... Nếu ta thua mi.... ta sẽ ... thui mi thik làm gì ta cũng được...

_ Thế mi phải mặc quần áo ướt đến trường...

<>

_ Okie lun....

Hin đồng ý sau thoáng hãi hùng vớ vẩn...

_ Còn mi thì để tóc dài nhá....

Đầu Gấu nhìn bàn chân một lúc rồi quả quyết...

_ Okie lìn....

Ngay sau câu nói... Hai bé dốc dựng đứng cả túi bánh gấu trong tay vô miệng... Thật không hổ danh là Bánh Gấu... 30 giây sau??? Hin đã nuốt hết cả túi bánh lẫn túi niloong... ặc... Những đưa trẻ khác vỗ tay ầm ầm... Trong khi bé Hin quay ra Đầu Gấu với vẻ đắc thắng... và chơi điệu vỗ mông quen thuộc....

_ Lêu lêu... thua nhá....

_ MI... mi.... mi....

Kí ức tới đây là the end....

----------------------------------------------------

Mở choàng mắt.... Hin thấy mình nằm giữa giường với lô bánh gấu nằm rơi vãi trên giuờng.... Liếc đồng hồ vội vàng... Bây h mới có 6h 30... Tương đối sớm cho buổi học... Chạy như bay khắp phòng để thay quần áo.... Hơi chút hậu đậu hơn ngày thường một chút do dư âm tiếng hét man rợ của thằng bé Đầu Gấu trong giấc mơ??? Cái thằng ấy... nó như thế nào??? Một cách rõ ràng... Hin chẳng nhớ lun....

11 năm đã trôi qua... Hin bây h đã trở thành một cô gái xinh xắn... với mái tóc dài thẳng... Cái mũi xinh đẹp... Sở thik bánh gấu vẫn vậy... Và cũng đã biết yêu...

Nói yêu thì đúng thật hơi quá... chỉ là thik thôi... một cậu bạn cùng khối... và khác lớp....

Vốn cậu ta cũng nổi như cồn toàn trường với vẻ baby và mái tóc lãng mạn đúng chất nghệ sĩ... Nhưng trong bằng ấy những đứa thik cậu??? Thì Hin là đứa dũng cảm nhất....

Ngay từ khi nhòm thấy cậu ấy trong trận bóng rổ giao hữu giữa trường cấp 2 của Hin và Trường cậu ấy... Hin đã phê mê mệt cầu thủ đội bạn... Tới nỗi hò reo thôi rồi luôn trong khi đội trường mình thua be bét.... Quyết tâm và tình cảm của Hin được đền đáp khi Hin đỗ vô trường của cậu ấy... Một suất vé vớt thôi... Nhưng thế là đủ...

Ngay từ ngày khai giảng... Hin đã làm cả trường choáng khi ngỏ lời với cậu ấy... Ngay khi cậu ấy phát biểu đại diện học sinh khóa mới trước toàn trường... Cái bảng chi chít trái tim và cái kỉu nhảy điên loạn của Hin khi bày tỏ tình cảm với cậu ấy... Bây h vẫn là đề tài hay gặp trong trường...

Nhưng dĩ nhiên... Một con người tài hoa như Hin thì chẳng có gì là suôn sẻ... Chính xác là đã 99 lần Hin ngỏ lời vwois cậu ấy bằng đủ mọi thể loại... bảng biểu... thư tình... ngỏ lời trực tiếp... phi máy bay giấy... tập kích nhà vệ sinh... Và vân vân.... Nhưng Cậu ấy chỉ đối xử lại bằng cái vẻ sắt đá... không gì lay chuyển được với Hin???

Người khác có thể đã bỏ cuộc... nhưng Hin thì hok??? bởi Hin hok thể thik ai khác được nữa ngoài cậu ấy... Hin già rồi... 16 tuổi rồi chứ ít đâu??? Tuổi trăng tròn... Nếu không được Hin cần cố... cố một lần để cậu ấy hiểu được Hin... và iu Hin???

Vậy nên Hin đã chuẩn bị rất kĩ cho lần thử thứ 100 này... Hộp socola Hin đã làm rất cẩn thận... và bức thư tình.... và... hẳn rồi... máy bay giấy.... và... thư nữa.... Tổng hợp lại như vậy hóa có kết quả thì sau???

Tiết học kết thúc một cách mau chóng... Hin mò ra một góc sân... nơi có cái cây cổ thụ to òanh ... là chỗ cậu ấy hay thik ngồi học.... Lúc Hin ra thì cậu ấy đã ở đó rồi... và chăm chú đọc một cuốn sách gì đó... mà nếu nhìn được tên sách... Hin sẽ đi mua ngay...

Nhưng lúc này hok phải là lúc để mua sách.... Hin thả những cái máy bay giấy của mình ra... Gió thật tốt... đã chuyển những bức thu của Hin tới với cậu ấy... Nhưng cậu ấy không buồn liếc ra mí cái máy bay giấy của nó... Vậy là nó rời vị trí chiến liệc... Tiến ra chỗ cậu ấy...

_ E hem....

Hin hắng giọng... Cậu ấy chả có ý kiến.... Hơi buồn 1 chút... Hin nói típ...

_ Hum nay Valentine... mình làm hộp socolka... ờ... cho bạn... còn đây là thư... mình... bạn nhận nhé...

Lần nào nói với cậu ấy nó cũng ngắc ngứ... lần này cũng vậy thôi??? Nó giơ bức thư ra trước mặt hồi lâu... Nhưng cậu ấy hok ngẩng lên... Cũng hok đáp.... Buồn bã đặt bức thư xuống đất... Hin nói.... liến thoắng một hồi???

_ Dẫu ghi hết trong thư rồi nhưng mình vẫn muốn chính mình nói câu này : MÌNH THIK BẠN!!!

Hin quay người đi... lần thứ 100 thất bại... H Hin đủ can đảm theo cậu ấy hok???

_ Thấy trả thù vậy đủ chứ???

Giọng cậu ấy vang lên lãnh đạm... Hin quay lại với đôi mắt ướt từ lúc nào hok hay... Nhìn cậu ấy trân trối...

_ Trả thù... Là???

Cậu ấy rút từ trong túi ra một gói bánh gấu.... xé toang nó ra và nhai rau ráu ngay tức khắc...

_ cậu... cậu là Đầu Gấu...

Hin bàng hoàng... Cái nhìn cáu gắt trong mắt cậu ấy xác nhận thay cho nó...

_ Mái tóc này... 11 năm trời... biết tôi phải nhịn nhục thế nào để nuôi nó hok??? Vuowngs víu hết biết...

Bàng hoàng trong khoảnh khắc... Rồi nó buốc tới gần Đầu Gấu... và cười sằng sặc...

_ cậu ngốc quá... lời hứa trẻ kon??? Cậu hành tôi tận 1 năm.... nhưng mà.... như thế có coi cậu thik tôi được hok???

Đầu Gấu nhìn nó chăm chú... rồi nhếch mép cười...

_ Cái kiểu như cậu á... nhiệt tình thấy ớn lun... Tôi hok iu ai hết... Iu Bánh gấu....

Trong một thoáng... Nó ghen tức với lũ bánh gấu... nhưng rồi từ từ nó hiểu ra .... và ôm chầm lấy Đầu Gấu....

Hình phạt đã làm cho nó thik Đầu Gấu...

Hình phạt cũng làm nó chịu khổ 1 năm trời...

Nhưng hình phạt cũng cho nó niềm vui thế này...

Bánh Gấu iu Đầu Gấu!!!

100 ngày với trò chơi tình yêu


100 ngày với trò chơi tình yêu

Peter và Tina đang ngồi trong công viên. Họ không làm gì khác, chỉ biết ngồi ngắm nhìn bầu trời trong lúc tất cả các bạn bè đang đùa vui với một nửa của mình.



Tina: Chán thật đấy. Ước gì mình có bạn trai để cùng chia sẻ thời gian bên nhau.

Peter: Có lẽ chỉ còn 2 đứa mình là đang lẻ loi, là những người duy nhất chưa hẹn hò gì.

(Cả hai cùng thở dài và ngồi yên lặng một hồi lâu)

Tina: Mình nghĩ mình có một ý kiến hay đấy. Hãy cùng chơi một trò chơi nhé.

Peter: Sao cơ? Chơi gì?

Tina: Khá đơn giản. Cậu sẽ là bạn trai của mình trong 100 ngày, và mình sẽ là bạn gái của cậu trong 100 ngày. Cậu nghĩ thế nào?

Peter: Ờ, ừm, được thôi… Dù sao đi nữa mình cũng chưa có kế hoạch gì cho vài tháng tới.

Tina: Có vẻ như cậu chẳng hào hứng gì cả. Thôi nào, vui vẻ đi chứ. Hôm nay sẽ là ngày đầu tiên và sẽ là cuộc hẹn đầu tiên của hai đứa mình. Mình đi đâu nhỉ?

Peter: Đi xem phim nhé? Mình nghe nói đang có một bộ phim rất hay đấy.

Tina: Có lẽ mình không nghĩ ra được một ý nào hay hơn nữa. Đi thôi.

(Cả hai đi xem phim và Peter đưa Tina về tận nhà).

Ngày 2

Peter và Tina cùng nhau đi xem một buổi hòa nhạc. Peter mua tặng Tina một chiếc vòng tay rất đẹp.

Ngày 3

Cả hai đi mua sắm quà sinh nhật một người bạn. Họ cùng ăn một que kem. Và lần đầu tiên, họ ôm nhau.

Ngày 7

Peter và Tina lên núi ngắm nhìn hoàng hôn. Khi đêm về, mặt trăng ngày càng sáng tỏ, họ ngồi bên nhau ngắm những vì sao trên bầu trời. Khi một ngôi sao băng lướt qua, Tina lẩm bẩm điều gì đó.

Ngày 25

Cả hai đi chơi công viên, chơi đủ các trò, ăn xúc xích, kem. Rồi đi vào ngôi nhà ma. Tina sợ quá nắm vội lấy tay của ai đó thay vì tay của Peter. Thế là cả hai lại được dịp cười thoải mái.

Ngày 67

Peter và Tina đi ngang qua gánh xiếc và quyết định ghé vào xem một chút. Một chú lùn nhờ Tina làm trợ lí cho ông trong màn ảo thuật.

Sau đó họ đi quanh quanh để xem các quầy giải trí. Tại quầy xem bói, bà già xem bói chỉ nói: “Hãy nâng niu từng giây phút ngay từ bây giờ”.

Ngày 84

Tina gợi ý đi biển. Thời gian này bãi biển không quá đông. Khi hoàng hôn đang xuống dần, họ đã trao nhau nụ hôn đầu tiên.

Ngày 99

Peter và Tina quyết định có một ngày thật đơn giản bằng cách đi bộ quanh phố. Họ ngồi trên một chiếc ghế đá.

Tina: Em khát quá. Mình nghỉ chút đã.

Peter: Em chờ ở đây nhé, anh đi mua đồ uống. Em muốn uống gì?

Tina: Một chai nước cam nhé.

Tina chờ 20 phút rồi mà vẫn không thấy Peter trở lại. Chợt có một người bước đến bên cô: “Xin lỗi cô, ở đằng kia có một gã lái xe say rượu va vào một thanh niên. Tôi nghĩ đó là bạn cô, cậu ấy đi cùng cô lúc nãy”.

Tina lao tới chỗ xảy ra tai nạn và thấy Peter đang nằm trên mặt đất, khuôn mặt đầy máu và chai nước cam vẫn trong tay. Xe cứu thương đến đưa Peter cùng Tina tới bệnh viên. Tina ngồi ngoài phòng cấp cứu đã 5 tiếng rưỡi rồi. 11 giờ 51 phút tối, bác sĩ bước ra. Ông thở dài.

“Chúng tôi đã làm hết sức có thể. Cậu ấy vẫn đang thở. Giờ ta chỉ có thể phó mặc cho số phận. À, chúng tôi tìm thấy lá thư này bên trong túi áo của cậu ấy”.

Bác sĩ đưa thư cho Tina. Trong phòng bệnh, Peter nằm đó, yếu ớt nhưng khuôn mặt thật yên bình.

11 giờ 57 tối. Tina đọc thư và bật khóc.

“Tina yêu dấu,

100 ngày của chúng ta sắp hết rồi. Anh đã có những ngày thật vui vẻ bên em. Mặc dù đôi lúc em chưa suy nghĩ thấu đáo, nhưng tất cả những điều đó đã mang hạnh phúc tới cuộc đời anh. Anh đã nhận ra em là một cô gái thật sự đáng yêu. Anh trách mình không sớm biết điều ấy. Anh muốn là bạn trai của em mãi mãi, và ước gì em có thể ở bên anh suốt đời. Anh yêu em”.
Trái tim Tina thổn thức: “Anh có biết em đã ước gì khi ngôi sao băng lướt qua không? Em ước chúng ta ở bên nhau mãi mãi. Mình vẫn chưa qua 100 ngày mà. Anh không thể bỏ em đi như thế được. Hãy quay trở lại với em, cầu xin anh đấy. Em yêu anh!”.

Đồng hồ điểm 12 tiếng, Peter vẫn ở đó. Trái tim anh vẫn đập, dù yếu ớt. Đó là thời khắc đầu tiên sau khi trò chơi tình yêu 100 ngày kết thúc.

Nếu bạn yêu, hãy thổ lộ, đừng đợi đến ngày mai bởi không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra cả. May mắn không phải lúc nào cũng mỉm cười.

Chuyến xe bus số 13

Thứ 6 ngày 13, chuyến xe bus số 13, mọi chuyện lạ lùng và đứa con gái kì quái đến với tôi đều từ con số ấy...



Siết chặt hơn chiếc khăn trên cổ, tôi ngồi xuống ghế đợi, và thấy em bước xuống từ một xe bus khác. Nhẹ nhàng như chiếc lá, em nở nụ cười nhẹ tênh quen thuộc, và tôi phải thề một lần nữa, nụ cười ấy khiến tôi thấy ấm áp vô cùng. Khăn quàng màu xanh lá và kem, ba lô da cam tươi tắn, em làm sáng bừng cả một góc trời xám xịt.

7h13 phút, 13/02/2009

Tôi nhìn chăm chăm vào cái đồng hồ trên tay. Số 3 chậm rãi chuyển thành số 4. 1 phút đứng như tượng đã qua. Giờ là 7h14 phút.



7h30 vào lớp, và tôi vẫn lù lù ở bến xe bus như một đứa ngớ ngẩn. Không thể tin rằng chiếc xe 32 thân thuộc mà ngày nào tôi cũng cố sống cố chết chen lên hôm nay đã bỏ tôi lại phía sau, phóng vụt đi để cùng một màn “sương khói” xám ngoét mù mịt.

Tôi không quan tâm đến việc phổi tôi vừa hít phải một lượng lớn khí độc hại thế nào.

Tôi cũng không quan tâm trông tôi nực cười ra sao khi chạy theo chiếc xe bus đến cửa rồi mà còn bị gạt xuống vì đông.

Tôi chỉ biết tôi sắp muộn học, và tiết đầu là tiết cô chủ nhiệm.

Một đứa con gái mặc đồng phục phù hiệu cùng trường thủng thẳng bước lên từ phía sau, nói nhẹ qua tai tôi, khẽ như một làn gió :

“ Thứ sáu ngày 13 mà”

Và không kịp để tôi nhìn rõ mặt, đứa con gái ấy đã đặt chân lên chiếc xe bus mới đến, đỗ phịch trước mặt ngay khi đồng hồ chuyển 7h15.

Xe bus số 13.

Tôi chưa đi xe này bao giờ, nhưng chờ đã, cô ta học cùng trường tôi đúng không, như vậy là xe này cũng có thể tới trường.

Tôi chạy thật nhanh, và ngay khi tôi kịp rút chân lên, chiếc cửa xe đóng “Xịch” một tiếng nặng nề.

Tôi đang ở trên xe bus số 13, chiếc xe kì lạ nhất từ trước tới giờ mà tôi có dịp “thưởng thức”.
……
Với thâm niên đi xe bus được 2 năm rưỡi, và tôi thề có Chúa trên trời (hay bất kì một vị thần thánh nào bạn có thể nghĩ ra, tùy bạn muốn, đấy là tôi tự nhiên nghĩ đến Chúa mà thôi), tôi có thể khẳng định rằng những ai vốn giàu trí tưởng tượng muốn đi xe bus để tìm kiếm những điều lãng mạn là sai lầm, hoàn-toàn-sai-lầm.

Nếu buổi sáng bạn vừa muốn đến trường sớm, vừa muốn kết hợp tập chạy ngắn, xà đơn (với chỉ một tay) thì xin mời, hãy bước lên một chiếc xe bus bất kì vào lúc 6h30. Bạn sẽ được bonus thêm cả một số kĩ năng như đứng thăng bằng một chân (không sợ ngã đâu, xung quanh bạn lèn toàn là người, chỗ đặt chân còn chả có lo gì ngã), kĩ năng bon chen hạng nhất, kĩ năng bảo vệ tài sản cá nhân … Có lẽ vì được “rèn luyện”như thế nên lúc nào phẩy thể dục của tôi cũng cao chót vót.

Vậy mà lần này bước chân lên xe bus số 13, tôi đã shock. Chưa-bao-giờ trong lịch sử đi bus đi học của tôi, tôi thấy một cái xe vắng nhường ấy vào cái giờ ấy. Tất nhiên là các ghế trên xe đã kín, nhưng những chỗ đứng thoải mái thì vẫn còn, như thế đã là xa xỉ với tôi lắm rồi. Bạn đã bao giờ đi xe 32 vào 7h sáng và hi vọng có một chỗ để ngồi?

Đứa con gái lên trước tôi vài giây, đã kiếm cho mình được một chỗ gần cửa sổ. Có vẻ nó đã quen đi xe này, cười nói với chú phụ xe vui vẻ lắm. Tôi thấy xe 13 này từ trước Tết, mới vào hoạt động được hơn 1 tháng.Có lẽ vì mới nên chưa nhiều người chọn đi. Người ta vốn gắn với những gì đã thân quen, nhất là vào buổi sáng vội đi làm đi học, lên nhầm xe bus quả thật là một thảm họa.

Hơn nữa, đó lại là xe 13. Con số không may mắn.

Xe 13 chỉ được cái tiếng là mới đi vào hoạt động, chứ cái xe thì cũ mèm, không muốn nói là khá thê thảm. Xe nhỏ xíu, chỉ bằng nửa cái xe 32, không điều hòa, cửa sổ được mở ra hết cỡ.Thoát ra khỏi cái ngã tư đông đúc, 13 phóng thẳng ra một đại lộ lớn và rộng, gió tháng 2 qua những ô cửa kính thổi phần phật, lạnh rát.Nhưng nó có một ưu điểm, nó vắng. Và biết nói sao nhỉ, những người đi xe ấy đều có gì đó thật đặc biệt.

Từ hôm nay, tôi đã trở thành một phần trong số những người đặc biệt (hay kì quái) ấy.

Thứ 6 ngày 13, tôi đã được xe 13 cứu thoát một cách ngoạn mục khỏi một tội lỗi mà tôi đã có ý định thực hiện: bùng tiết học đầu tiên trong ngày.

…..

Tôi là một thằng học sinh lớp 12. Giờ là tháng 2, nghĩa là còn 5 tháng nữa tôi sẽ bước chân vào một trong những cuộc chiến lớn nhất trong cuộc đời của một con người, và sau đó là gì : Tự do (tất nhiên điều kiện đi kèm là đỗ đại học). Vì hai cái chữ đó mà ngày ngày có hàng ngàn đứa học sinh như tôi miệt mài đến trường, đến lò luyện thi, về nhà lại miệt mài bên bàn học với sách và đề ôn tập. Học càng nhiều càng tốt, nhớ càng nhiều càng ít. Đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Thế mà đến lúc này, đột nhiên tôi cảm thấy chán học, muốn buông xuôi,muốn bỏ lại tất cả vác ba lô đi đến một nơi thật xa, thoát khỏi cái thực tế mà mở mắt ra là sách vở bài tập bao vây như thế.

Thật bất ngờ là chính lúc ấy, xe 13 cùng những con người kì lạ đã xuất hiên trong cuộc sống của tôi, và sáng sáng tôi lại vác ba lô (toàn sách vở), “trốn”ở đó 30 phút mỗi ngày (cả đi và về). Tôi đã cầu được ước thấy, phải không nhỉ ?



Một hôm nào đó cuối tháng 2

“ Cháu mang cho chú tập 5 đây này, khiếp, nặng ghê gớm”- con bé cùng trường hì hụi lôi từ trong cặp ra cuốn Harry Potter xanh biếc, dúi vào tay chú phụ xe. Chú phụ xe, chắc tầm ngoài ba chục tuổi cười toe, đưa lại cho nó quyển tập 4. Xe chuẩn bị về bến, lác đác vài người, chú ngả người ở chiếc ghế đầu, bắt đầu đọc truyện.

Bạn đã từng thấy một chú phụ xe ngồi đọc Harry Potter như thế? Còn cả bác lái xe nữa. Sáng nào cũng chăm chăm bật Xone FM “để cho xe nó vui vẻ, trẻ trung một tí, toàn người già thế này ai muốn lên xe 13 nữa”. Lại còn có cả một ông cụ,ngày nào cũng ngồi ghế đầu tiên, không rõ cụ đi những đâu mà lúc cầm ô (dù trời không mưa và cũng không có vẻ gì là sẽ mưa),lúc cầm những bó hoa rất tươi, được bác lái xe nhẹ nhàng để lên đâu cho khỏi nát.

Nhưng kì lạ nhất là con bé cùng trường. Hay chí ít đấy là ý kiến của tôi. Con bé mà để đến được trường, từ nhà nó phải đi hai chuyến xe bus.

Nó nhỏ tuổi hơn tôi, điều này tôi chắc chắn. Căn bản vì lúc này tôi đã thuộc hàng đàn anh trong trường, mà ở vẻ mặt của nó cũng không có cái “phong thái” của dân lớp 12. Vẫn còn nhởn nhơ lắm. Một hôm tôi thấy nó một tay vịn thanh bám, một tay cầm quyển sách Lịch sử lớp 10 lẩm nhẩm thì tôi mới vỡ lẽ. Thảo nào mà trông nó rất lạ, chưa bao giờ tôi gặp nó trong cái khuôn viên bé tí bé teo gọi là trường học.

Nhưng ở nó có một điều khiến tôi thấy hơi…ghen tị: nó luôn luôn thảnh thơi, gương mặt rất nhẹ nhõm và đầy thỏa mãn.Tựa như cả thế giới này đều là của nó, và không lúc nào tôi thấy nét buồn trên mặt nó cả. Nó cười nói và bàn tán về Harry Potter với chú phụ xe như người bạn tâm giao, đôi lúc nó vừa đứng vừa thủ thỉ gì đó với ông già, và lúc nào trước khi xuống xe nó cũng chào bác lái xe với cái giọng lảnh lót mà tôi chắc khi hét lên cũng sẽ to không kém gì cái còi xe bus.

Ước gì tôi được như con bé ấy, lúc này tất cả xung quanh tôi đều đang quay cuồng. Lên xe tôi chỉ muốn đứng yên một chỗ nhìn đường cho qua thời gian, hoặc ngồi vào một góc nhắm mắt ngủ vùi, bù cho đêm qua thức muộn.

Quay đi quay lại đã gần một tháng trôi qua, vậy là chỉ còn lại bốn. Hôm nay mùng 8/3 cơ đấy, mong là đến lớp mấy đứa con gái lớp tôi sẽ lèo nhèo xin thầy Địa không kiểm tra bài cũ...



08/03/2009

Quay đi quay lại đã gần một tháng trôi qua, vậy là chỉ còn lại bốn. Hôm nay mùng 8/3 cơ đấy, mong là đến lớp mấy đứa con gái lớp tôi sẽ lèo nhèo xin thầy Địa không kiểm tra bài cũ. Tôi chưa học bài, lại cũng chưa có điểm miệng nữa. Nhưng mà nhỡ thầy lại chuyển tông sang “chỉ gọi các bạn trai” thì chắc chết, mà điều này dễ xảy ra lắm. Lát lên xe lại phải học vậy chứ biết làm thế nào.
Chiếc cửa xe lại đóng “Xịch” một tiếng, nhưng không phải tự động như mọi khi, mà lần này là do tay người. Chú lại xe nhíu mày nhìn cảnh cửa bất trị, ngán ngẩm:

· Cứ mấy hôm lại dở chứng thế này, tay mình mấy hôm nữa lại có bắp ấy chứ.

· Thôi hôm nay 8/3, đứng đấy mở cửa cho các chị các cháu cho nó khỏe người-bác lái xe mắt vẫn nhìn đường, nói chen.

Chú lái xe cười lớn, rút tập vé đi xuống cuối xe. Hôm nay tôi lại lên trước, có được chỗ ngồi cuối cùng. Còn con bé vẫn giữ bộ mặt tưng tửng như mọi hôm, đứng vịn vào thanh bám ngay bên cạnh.

Tôi phải làm điều gì khác nhỉ, đường đường một đấng nam nhi, lại còn 8/3 nữa. Gập quyển vở Địa lại, tôi đứng dậy, bám vào thanh bên cạnh. Con bé nhìn tôi tròn mắt.

Nhưng nó chưa kịp ngồi xuống thì một chị con gái khác đã chen ngay trước mặt hai chúng tôi, nhanh nhanh chóng chóng yên vị trên chiếc ghế. Tôi nhìn chị ta chằm chằm, còn con nhỏ kia chỉ bụm miệng nín cười. Thôi vậy, đằng nào thì cũng là nhường ghế.

Xe chạy đều, chú phụ xe vẫn cần mẫn đứng ở cửa mở cho khách lên xuống. Tôi nhìn những dòng người ngược xuôi , cả những người đang túm tụm rất đông ở dãy những hàng hoa đầu phố.

· Anh học Địa thầy Hà hả?- con bé vẫn một tay bám, mắt nhìn về cùng hướng với tôi, khi nó không nói to, giọng nó nhẹ kinh khủng. Dường như những từ nó nói chỉ có mình người đứng cạnh nghe nổi.
· Uhmm
· Vì anh hôm nay rất tốt, anh sẽ không bị gọi lên bảng đâu.-vẫn cái giọng đều đều thổi vào tai tôi.
· Hả ?- tôi không hiểu nổi nó đang nói gì nữa.
· Uhm, nhưng chỉ hôm nay thôi. Buổi sau thì em không chắc, nhưng đúng đấy, hôm nay anh sẽ không phải lên bảng.-nó nói, không để ý đến phản ứng của tôi, và kết thúc bằng một nụ cười nhẹ.


Và các bạn biết không ? Đúng là hôm đó tôi không phải lên bảng. Mà cả lớp chẳng ai phải lên hết, thầy giáo hôm nay nghỉ dạy đưa vợ vào viện sinh em bé.


Con bé có gương mặt nhẹ nhõm, giọng nói nhẹ tênh, đến nụ cười cũng như không trọng lượng Thế nhưng ấn tượng mà nó để lại trong tôi không nhẹ một tí nào.


Để kỉ niệm ngày tôi và nó nói chuyện, tôi không gọi nó là “nó” hay “con bé” nữa, mà sẽ là “em”.
……


Bạn có thể nói là tôi thích em.

Uh, điều đó có thể đúng, nhưng tôi cũng có thể phản biện là tôi không hề thích. Đó là một cảm xúc lạ, bởi vì em thật khác thường.




Một ngày khác vào cuối tháng 3

Đã cuối tháng 3 nhưng trời vẫn rất lạnh. Con đường đi bộ dài dẫn ra bến xe bus gió thổi hun hút. Siết chặt hơn chiếc khăn trên cổ, tôi ngồi xuống ghế đợi, và thấy em bước xuống từ một xe bus khác.Nhẹ nhàng như chiếc lá, em nở nụ cười nhẹ tênh quen thuộc, và tôi phải thề một lần nữa, nụ cười ấy khiến tôi thấy ấm áp vô cùng. Khăn quàng màu xanh lá và kem, ba lô da cam tươi tắn, em làm sáng bừng cả một góc trời xám xịt. Nhìn một cô bé có gương mặt, giọng nói và nụ cười nhẹ vào mỗi sớm có lẽ đã trở thành điều không thể thiếu trong một ngày.

Để có một chút thanh thản, với em thật dễ dàng.

Giữa tháng 4/2009

Lũ học sinh lớp 12 láo nháo chuẩn bị cho các môn thi tốt nghiệp. Xếp lại chồng sách, nhìn thấy quyển vở Địa, tôi lại nhớ đến em. Xe 13 giờ đã đông lên trông thấy,có lẽ vì người ta đã nhận ra nó có những điểm hay ho đến cỡ nào. Nhưng xe đông nghĩa là tôi chỉ có thể thoáng nhìn thấy em, rồi lại hối hả chen để có được một chỗ đứng tiện lên xuống. Mà thật ra với tôi thế là đủ, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt và nụ cười ấy mỗi ngày thôi, là ngày hôm ấy tôi sẽ làm tốt tất cả mọi thứ. Thật sự là như thế, đó như thể là loại bùa may mắn, loại bùa của riêng tôi mà chỉ mình em có thể đem đến.

Đầu tháng 5/2009

Có một ngày nọ 13 không có em. Vẫn bác lái, bác phụ xe và cụ già ngồi ghế đầu như thế, nhưng 13 không còn là 13 của mọi ngày. Vắng nụ cười nhẹ và tiếng chào lảnh lót, trống trải lạ. Rồi hôm ấy trả bài kiểm tra mấy môn học thuộc có thi tốt nghiệp, mặc dù tôi nhớ là tôi làm không đến nỗi nào,nhưng kết quả thì thật kinh khủng. Nhầm đề, nhầm tên chiến dịch.Thầy cô nhắc khéo, cứ học thế này trượt tốt nghiệp đấy em ạ. Những lời nói lùng bùng bên tai, vào tai này rồi qua tai nọ, tôi chán nản. Giờ ra chơi tôi không túm tụm với mấy thằng như mọi ngày, mà ra ngồi ở ghế đá đằng sau canteen, ngửa mặt ngắm giàn gấc đầu hạ rồi mà vẫn loe hoe vài cái lá.

Bất chợt em đi qua.

Em bước từ cổng sau của trường, cánh cổng chỉ dành cho những học sinh đi học muộn ( =) ) Ra là thế, lý do không có mặt trên xe 13 hôm nay là đây.

Em đi vòng theo cầu thang phụ, một lúc đã thấy thấp thoáng chiếc ba lô màu da cam ở tầng 3. Tự nhiên những bực bội về chuyện học hành thi cử dường như theo chiếc ba lô màu cam ấy biến đi đâu mất. Thở dài một cái, cười toe, lại quay lại tiếp tục với cuộc chiến học hành.

Vậy đấy. Không hẳn là tôi thích em, đó chỉ là cảm giác về một thứ bùa may mắn đã gắn bó thân quen, một thứ ma lực nào đó tỏa ra từ gương mặt với nụ cười nhẹ bẫng.

Tháng 03/2010

8 tháng trôi qua, và 6 tháng tôi không đi bus. Từ ngày thành sinh viên, xe máy trở thành người bạn mới của tôi. Tiện lợi, chủ động, ra dáng người lớn, nhưng không còn được nghe radio vào mỗi buổi sáng, nhìn dòng người ngược xuôi qua lại qua ô cửa rộng, hay ngủ quên trên chiếc ghế trên cùng của 13. Nhất là không được nhìn thấy em. Khi đã có được tự do thực sự, tôi vẫn không tài nào tìm được sự thanh thản đến thế trong chính mình,hay trong bất cứ người nào tôi quen. Em là người thật đặc biệt,và duy nhất, cô nhóc với gương mặt nhẹ bẫng, giọng nói nhẹ tênh, và nụ cười không trọng lượng.

· Về trường lấy bằng tốt nghiệp không mày? Ra trường được gần một năm mà cái bằng còn chưa lấy?- thằng bạn thân cấp 3 gọi điện cho tôi vào một buổi tối tháng 3. Lúc này Hà Nội đã sang xuân,nhưng mùa xuân năm nay nóng nực như mùa hè chứ không lành lạnh như năm ngoái.

· Ờ- tôi trả lời bâng quơ.- Bao giờ mày?


· Sáng mai. Hẹn nhau cổng trường 8h nhé. Xong anh em đập phá với nhau một hôm. Cả tháng rồi chưa thấy cái mặt mày đâu.

· OK.


Buổi sáng, tôi dắt xe ra khỏi cổng, rồi nghĩ thế nào lại dắt xe vào. Không biết sau 8 tháng rồi, 13 của tôi đã thay đổi ra sao…

Mỗi chiếc xe bus đều có đặc điểm riêng. Xe 32 đông và nhốn nháo với đủ mọi loại người, xe 18 đi qua chợ Long Biên, trên xe phảng phất mùi hàng khô của các bác bán hàng trong chợ, xe 20 mỗi ngày mưa lại đóng một lớp đất đỏ dính đầy vào đế giày. Và xe bus 13 lúc 7h15 và 12h05 cũng thế, nó có bác lái hay nghe Xone FM, có chú phụ xe mê Harry Potter, có cụ già ưa ngồi hàng ghế đầu, và có em.

12h trưa.

Bến xe chỉ có 2 tuyến, lố nhố bóng mấy đứa học sinh đứng ngóng . Lấy bằng và đàn đúm với bạn trong chốc lát, tôi lại về chỗ đứng quen thuộc suốt năm lớp 12. Đợi xe, và đợi một người.

Em tới. Bước vội từ phía cổng trường cùng hai cô bạn.
Chiếc ba lô da cam ngày nào đã chuyển thành một chiếc túi màu đen. Trời không đủ lạnh để lại quàng chiếc khăn xanh lá, nhìn em đã chững chạc hơn nhiều so với cô học trò lớp 10. Nhưng nét nhẹ nhõm thuộc về bản chất thì vẫn không thay đổi, em lại cười. Nụ cười độc quyền của riêng em.

Nhìn thấy tôi, em dừng lại. Đôi mắt mở to lạ lùng. 13 đến. Và chúng tôi lại cùng lên xe.

Một người khác nữa bất ngờ khi nhìn thấy tôi. Chú phụ xe vỗ vai như gặp lại người bạn lâu ngày :

· Lâu lắm mới thấy anh bạn này lại đi 13.

Tôi cúi đầu chào, có lẽ đến lúc này chú đã đọc xong cả 7 phần Harry Potter rồi. Cụ già vẫn ngồi ghế đầu như thế, bác lái xe đã chuyển sang nghe VOV1 vì buổi trưa không có XoneFM. Xe chạy, có ánh mắt nhìn về phía tôi. Không khí thân thuộc, gió tháng 3 thổi qua những ô cửa mát lạnh, thấp thoáng bóng những cây hoa sưa trắng muốt ven đường.

Tôi và em xuống xe. Theo thông thường, tôi sẽ về nhà , còn em ngồi đây chờ chiếc xe bus thứ hai. Tôi ngần ngừ, chưa dám nói muốn nói một điều gì đó.

· Anh gì ơi ?

Tôi giật mình. Không ngờ em lại là người lên tiếng trước. Quay lại thì em đã đứng ngay sau tôi rồi.

· Không ngờ là có ngày anh lại đi 13 như thế. Em đã để nó trong cặp suốt từ ngày xuất bản, vẫn tin là sẽ gặp lại anh- em cười, nụ cười nhẹ nhạt nhòa trong nắng. Em ấn vào tay tôi một quyển sách.

· Sách của em. Hãy đọc nó nhé, và biết nói sao nhỉ…chào anh- em cúi đầu, chiếc xe bus thứ hai vừa dừng lại.


Tôi đứng nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó rẽ vào một con phố khác và khuất hẳn. Tất cả diễn ra thật nhanh, vụt qua như chiếc xe 32 bỏ lại tôi ngày nào, và giờ tôi đứng đó với cuốn sách của em trong tay.
……
Cuốn sách ấy đúng là của em. Không phải vì em mua nó, mà là vì em là tác giả. Tôi nhận ra ảnh em cười tươi tắn, nụ cười nhẹ nhàng trên bìa sau cuốn sách nhiều màu. Nó là tuyển tập truyện ngắn, loại sách mà giờ đây được xuất bản “dành cho teen”. 13 truyện ngắn, với một lời tựa:

“ Tặng những người bạn thân thiết nhất đời tôi
Tặng xe 13 và những con người dễ mến
Đặc biệt là tặng anh, cảm hứng của em…
Nếu một ngày em còn gặp lại…”

Bây giờ thì tôi đã hiểu.

Ông già ngày nào cũng ngồi xe 13, lúc cầm theo ô lúc lại cầm một bó hoa, vì ngày nào ông cũng đến thăm mộ người vợ quá cố.

Bác lái xe hay nghe Xone FM vì bác có tới 3 cô con gái thích nghe chương trình này, nhưng chúng lại đang học ở xa.

Chú phụ xe thực ra là một nhà văn trẻ, muốn thử làm nghề này để có thêm kinh nghiệm sống.

Còn tôi…

Trích nguyên văn nhé :

“ Tôi hay thấy anh đứng bất động, nhìn dòng người ngược xuôi ngoài phố. Có lúc anh ngủ gục trên chiếc ghế cao cheo leo cuối cùng, nét mặt mệt mỏi nhưng lạ lùng. Không rõ làm sao nhưng anh làm tôi nghĩ đến những anh chàng diệt ma ở các ngôi nhà hoang vào buổi tối, trong các bộ phim tôi hay xem vào mỗi dịp Halloween. Có lẽ vì thế mà anh hay thiếu ngủ, học sinh lớp 12 chỉ là cái vỏ bọc thôi. Nếu mà như vậy, liệu anh có cần một người bạn đồng hành không nhỉ?”
Biết nói làm sao đây, có lẽ ngày mai tôi lại phải đi xe bus nữa rồi…
Lại một ngày 13, nhưng hôm nay không phải là thứ 6.

nguồn: sưu tầm